CÒN TỘI THAM NHŨNG THÌ ĐƯỢC ĐỀ NGHỊ GIẢM ÁN Trong khi người dân và doanh nghiệp nhỏ đang chật vật tìm cách tồn tại giữa...

CÒN TỘI THAM NHŨNG THÌ ĐƯỢC ĐỀ NGHỊ GIẢM ÁN Trong khi người dân và doanh nghiệp nhỏ đang chật vật tìm cách tồn tại giữa...
CÒN TỘI THAM NHŨNG THÌ ĐƯỢC ĐỀ NGHỊ GIẢM ÁN
Trong khi người dân và doanh nghiệp nhỏ đang chật vật tìm cách tồn tại giữa một mê cung chính sách thuế chồng chéo, rối rắm và thay đổi liên tục, thì đề xuất tăng mức phạt tù đối với tội trốn thuế lại được Bộ Công an đưa ra như một giải pháp răn đe.
Cần nói thẳng, mục tiêu cốt lõi của quản lý thuế không phải là bỏ tù càng nhiều người càng tốt, mà là thu đúng, thu đủ cho ngân sách. Nếu một người trốn thuế, cách hợp lý nhất là phạt về kinh tế, truy thu triệt để. Như vậy vừa đảm bảo tính răn đe, vừa trực tiếp bổ sung ngân sách. Còn nếu đẩy họ vào tù, ngân sách không thu được bao nhiêu, nhưng lại tốn thêm chi phí giam giữ, xét xử. Đó là chưa kể đến hệ quả xã hội, một người kinh doanh bị đẩy vào vòng lao lý có thể kéo theo cả gia đình, nhân viên, chuỗi cung ứng cùng lao đao.
Điều đáng nói là nỗi sợ hiện nay đã quá lớn. Rất nhiều hộ kinh doanh và doanh nghiệp nhỏ không dám mở rộng, thậm chí rút lui khỏi thị trường chỉ vì không biết bao giờ mình sẽ đi tù. Khi luật pháp trở thành thứ khiến người ta sợ hãi thay vì yên tâm làm ăn, đó là một rào cản phát triển.
Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ, xử thật nặng với những sai phạm thuế nhỏ lẻ của dân, còn với những vụ tham nhũng, tham ô hàng chục, hàng trăm, thậm chí hàng nghìn tỷ đồng, tức là trực tiếp rút ruột tiền thuế của dân thì lại có vô số cửa thoát tội.
Chỉ cần khắc phục hậu quả, nộp lại một phần tiền, có thêm vài tình tiết giảm nhẹ như bằng khen, huân chương, hoặc những lý do rất khó kiểm chứng như không vụ lợi, sức khỏe yếu, thậm chí bị tâm thần… là án có thể giảm án đáng kể.
Vậy rốt cuộc, Bộ công an đang muốn răn đe điều gì? Rằng người dân sai vài đồng thì phải sợ tù, còn người có quyền lực nếu sai hàng nghìn tỷ thì vẫn có cơ hội được giảm án? Luật dành cho dân chứ không dành cho quan?
#ViệtTân

Nói thật… chưa bao giờ thấy làm ăn lại éo le như lúc này. Khách thì ít đi rõ rệt, mà hễ có khách là mặc định hỏi giảm gi...

Nói thật… chưa bao giờ thấy làm ăn lại éo le như lúc này. Khách thì ít đi rõ rệt, mà hễ có khách là mặc định hỏi giảm gi...
Nói thật… chưa bao giờ thấy làm ăn lại éo le như lúc này.
Khách thì ít đi rõ rệt, mà hễ có khách là mặc định hỏi giảm giá, so sánh từng đồng. Bán được đơn thì mừng, nhưng ngồi tính lại nhiều khi chỉ đủ xoay vòng, không còn gọi là “lãi” nữa.
Trong khi đó, chi phí thì không có cái gì chịu đứng yên: tiền hàng, tiền mặt bằng, tiền nhân công… cái nào cũng âm thầm tăng. Có những khoản trước đây không đáng kể, giờ cộng lại thành gánh nặng thật sự.
Éo le nhất là mình không dám dừng. Dừng là mất dòng tiền, mất khách, mất luôn cơ hội quay lại. Nhưng cố thì lại giống như đang bơi ngược dòng, càng cố càng thấy đuối.
Xung quanh nhìn ai cũng đang gồng. Người thì đóng bớt cửa hàng, người thì trả mặt bằng, người thì chuyển nghề. Không ai nói ra nhiều, nhưng chắc ai cũng hiểu đang khó như thế nào.
Có những ngày mở cửa chỉ để giữ hy vọng, chứ không còn dám đặt kỳ vọng.
Không phải than vãn, chỉ là đôi lúc thấy… bất lực thật.
Chắc nhiều người kinh doanh nhỏ như mình sẽ hiểu cảm giác này.
Thôi thì lại tự nhủ: còn trụ được ngày nào, cố ngày đó.